CHIA TAY NHAU RỒI AI LÀ NGƯỜI CÔ ĐƠN

Guu.vn-Vẫn bao hàm khoảnh khắc em suy nghĩ về anh. Dù em sẽ gắng trường đoản cú thiết kế cho khách hàng một cuộc sống thường ngày đối kháng thân, cô đơn lặng lẽ âm thầm thân cuộc sống. Em không chọn một bờ vai cho bạn trường đoản cú đầu mỗi khi căng thẳng, ko nạm mang một bàn tay như thế nào để Lúc vấp váp bửa phải một vòng đeo tay siết chặt....Với cuộc sống này, em chỉ mong muốn bước 1 mình do người ở kề bên...đã mất là anh.

Bạn đang xem: Chia tay nhau rồi ai là người cô đơn

TP Sài Gòn ngày nắng nóng....thoải mái và tự nhiên bi lụy....

Một sáng cuối tuần rong ruổi thuộc dòng fan trê tuyến phố...

Trên vỉa hè ông chũm cùng bà cố kỉnh cùng nhau bè bạn dục thật tình tứ.

Trên phố biết từng nào song chnghỉ ngơi nhau hòa vào dòng xoáy tín đồ cơ mà em đã đơn côi trong những số ấy.

Chiếc xe cộ buýt vừa lướt qua phương diện với cặp sinch viên vẫn cười cợt nghịch vui miệng mặt ô hành lang cửa số...

Hạnh phúc sinh sống xung quanh, trong tất cả số đông tín đồ, chỉ cần không có em trong những số ấy.

Em vẫn tự nhủ,cô đơnkhông hẳn là điều tệ tốt nhất. Đáng sợ tuyệt nhất là cơm trắng áo gạo chi phí chứ chưa phải là cảm tình thân nhỏ fan.

Thế buộc phải, ngày xa anh, em vùi nguồn vào quá trình để kiếm thiệt những tiền rồi trường đoản cú cho doanh nghiệp dòng quyền được sống và cống hiến cho phiên bản thân mình. Em không muốn để cho mình tự do, dễ chịu, thanh nhàn với rãnh rỗi 1 giây 1 phút nào. Em gắng thao tác làm việc thật các, thiệt nhiều, đi chơi thật những, tập hợp bàn bè cổ mỗi về tối tán phễu rồi đidu lịchđâu đó....Tự nhiên em thấy bản thân nhỏ tuổi bé nhỏ....

Xem thêm: Sailor Moon Creator - Bạn Là Ai Trong Thuỷ Thủ Mặt Trăng

Ấy vậy mà vẫn đang còn hầu như khohình ảnh tương khắc em nghĩ về về anh. Dù em sẽ cụ tự thiết kế cho chính mình một cuộc sống đối kháng thân,cô đơnlặng lẽ thân cuộc đời. Em ko chọn 1 bờ vai cho bạn tự đầu mọi khi stress, ko thế đem một bàn tay nào nhằm khi vấp vấp ngã yêu cầu một vòng tay siết chặt....Với cuộc đời này, em chỉ mong mỏi bước một mình vì bạn kề bên...đã không còn là anh.

Trong phần lớn khohình họa tự khắc như thế em thấy bản thân thật khùng, điên, ngốc, ncội. Em tất yêu bước tiếp về vùng phía đằng trước hơn nữa, tuy thế cái tôi của bản thân lại không chất nhận được em quay trở lại. Thế nên, em bắt buộc ngồi im tại đây...Ngồi yên ổn tại phần mà lại chẳng gồm ai sát bên, vị trí mà ngay tất cả khóc em cũng bắt buộc lén lút ít nlỗi một tên trộm đang mượn vay mượn cảm giác.

Cuộc sống này rõ là ko dễ ợt như em nghĩ về. Quên anh, e từng nghĩ kia chỉ là kiến thức, chỉ việc mỗi sáng tỉnh dậy em không cho là về anh nữa, chỉ cần từng tối em ko vào trang cá nhân của anh ý, chỉ việc không còn nhật lời nhắn, comment, cuộc Gọi...Chỉ đề xuất ko nhận thấy anh nữa...thì em sẽ quên anh...nhanh thôi....Nhưng....em quan trọng.....

Cuộc đời vẫn trớ trêu Khi đầy đủ tín đồ vẫn cứ hỏi đi dạo nàgiống hệt ko thấy anh nữa, tuyệt dạo bước này anh vắt làm sao....Tự nhiên em ảm đạm....Em ghi nhớ....

Thời gian kia với em...không hề ngắn...với người khác thể là vô cùng nhiều năm...tuy vậy anh biết không, chúng ta ko có nhiều kỉ niệm để ghi nhớ....cơ mà....em vẫn cứ ghi nhớ về anh....em vẫn suy nghĩ về anh...về Để ý đến vào anh...rồi mộng tưởng với chờ đón....Em đọc anh là fan nuốm như thế nào...và em biết điều bản thân mong chờ sẽ không bao giờ mang đến....vậy mà em vẫn chờ đợi....ngồi im chờ đợi nlỗi một kẻ có hại chờ thời.....

Sáng bên trên ngã tư, tiệm cả phê msống nhạc tất cả đoạn Phạm Hồng Phước với Thùy Chi hát "Chia tay nhau rồi anh là ngườiđơn độc..." Ừ, anh là ngườicô đơn....cùng em....em cũngcô đơn....

Có phần đa ngày em từ hỏi, lần chần anh ráng làm sao kể từ ngày mình không có gì thấy được nhau, anh bao gồm cảm giác cồn cào gần như nỗi lưu giữ nlỗi em...là anh quá mạnh mẽ nên mọi thiết bị với anh vẫn bình thường....tốt anh đang từ bỏ giam bản thân vào một cái tôi trẻ trung và tràn trề sức khỏe....

Rồi thì, anh vẫn giỏi mà lại...yêu cầu ko anh?

Hôm nay cô nhỏ nhắn người cùng cơ quan hỏi "sao nay thấy chị bi lụy vậy? " Lần trước tiên em trực tiếp thắn trả lời "trên chị nhớtín đồ yêucũ..." tuy vậy rồi em phát hiện tầm nhìn rụt rè với bạn ngùng khèm sự mến yêu của cô ý nhỏ nhắn. Em vốn là fan yếu mềm trầm trồ mạnh khỏe đề nghị em biết giả dụ em không còn mạnh mẽ vẫn chẳng ai tin đâu buộc phải em buộc sống trọn vai của chính bản thân mình cùng với cuộc sống....Em đã mỉm cười cợt "Chị nói chơi đừng tưởng thiệt nha..." Trong nụ cười đó, em biết là khi em nói đùa em nhớfan yêucũ thì đây là dịp em lưu giữ anh thật...nhớ thiệt đấy....

Nhưng nhưng mà chúng ta rồi đã ổn định...đúng không ạ anh...Chỉ là bây giờ bản thân là ngườicô đơncơ mà thôi.....